"Tôi là một người trong tay không lấy một tấc sắt, trên mặt đất không có chỗ nào dừng chân. Chẳng qua mình là một thằng tay không, chân trắng, sức yếu, tài hèn lại đòi vật lộn với hùm beo có nanh dài, vuốt nhọn. Dù sao mặc lòng, tôi vẫn cứ hăng-hái đi tới. Tôi vẫn muốn đổ máu ra mua Tự-Do." ** Phan Bội Châu **

 

Ru Đời Đi Nhé (*) 

 

 

Nắm tay nhau, cùng trôi vào mộng mị

Xóa ưu phiền vốn in đậm vành môi

Cần tìm gì những mơ ước xa xôi

Khi dâu bể ta đã đi... gần hết!

 

Nắm tay em, đời có nhiều đoạn kết

Hà cớ gì lại chọn chốn không nhau?

Tuổi và tên, đâu cần phải cưỡng cầu

Mưa rồi đó, nhưng lòng ta hẳn ấm?

 

Nắm tay anh, cùng đối diện sự thật

Thời gian đang vội vã đến dường kia

Nụ hôn buổi sáng, vòng ôm tàn khuya

Thong thả ư? Sẽ là điều...không thể!

 

Đừng sợ nhé, nếu mai này dâu bể

Dĩ nhiên là phải kẻ trước người sau

Sẽ một mình, mà chẳng một mình đâu

Khi dấu tình đã hằn trong tay nắm...

 

Từng cảm thông hòa tâm tư ngọt đắng

Đời trăm ngàn yêu ghét với hờn ghen

Nắm tay nhau ru nhẹ bão bình yên

Dòng nước mắt vượt can qua...tĩnh tại!

 

Khi thực tế có vô vàn ái ngại

Bài thơ tình bị cười dại,chê khôn

Đan tay mềm, ngước mắt, ngắm hoàng hôn

Chiều dần xuống, tình dâng cao...biêng biếc!

 

Đôi tay này, xin đừng buông... tưởng tiếc

Mắt môi này, đủ để nhốt hồn hoang

Dẫu trái đất ngừng quay, cửa thiên đàng

Có khép lại, vẫn... ru đời đi nhé!

 

Tương Giang

 

(*) Mượn tựa đề nhạc Trịnh

Thống-Kê Vào Làng

Viet Nam 39.5% Viet Nam
China 18.1% China
United States of America 17.0% United States of America
Italy 7.5% Italy
Germany 5.4% Germany
Brazil 2.8% Brazil
Canada 1.8% Canada

Total:

128

Countries