"Tôi là một người trong tay không lấy một tấc sắt, trên mặt đất không có chỗ nào dừng chân. Chẳng qua mình là một thằng tay không, chân trắng, sức yếu, tài hèn lại đòi vật lộn với hùm beo có nanh dài, vuốt nhọn. Dù sao mặc lòng, tôi vẫn cứ hăng-hái đi tới. Tôi vẫn muốn đổ máu ra mua Tự-Do." ** Phan Bội Châu **

 

Nhìn Mẹ Lần Cuối

Viết cho Nhật Thụy Vi.

Phải lâu rồi mới về gặp được mẹ.
Mới đó mẹ đã già yếu quá
Mắt hom hem, thỉnh thoảng đục lờ.
Mẹ nhìn lơ đảng khoảng trống xa.
Tay cầm muổng khỏ khỏ cái lon cho có tiếng.
Mẹ ơi Sao thấy cô đơn như một mình một bóng!
Tay kia mẹ ve vuốt đầu con chó Mốc
(Nó luôn trung thành, lẩn quẩn bên mẹ làm bạn thân thiết nhứt)
Như cái vuốt ve, trìu mến trên đầu con, từ những hồi còn nhỏ.
Con ôm mẹ, chỗ nào cũng xương xẩu.
Chỉ sợ làm mẹ đau.
Lần nầy về mẹ có còn nhận ra tụị con đâu?
Cứ hỏi lãng tụi bây là đứa nào đó?
Con tao đâu sao lâu quá không chịu về tới?
Mẹ ơi! Mẹ nhớ thương con tới cuối đời
Vẫn ngóng trông, khắc khoải.
Rồi con phải đi. Bịn rịn nhìn mẹ lần cuối
Bước xa rồi, lại chạy quay lại ôm mẹ tiếc nuối.
Đâu biết đó là lần sau cùng con được ôm mẹ
Còn được nhìn thấy mẹ.
Vì chỉ mấy tháng sau là mẹ mất.
Ở quê người, con nghẹn ngào, tức tưởi
Nước mắt chảy quanh, nhạt nhòa ôm ảnh mẹ

Chương Hà

 

Thống-Kê Vào Làng

Viet Nam 39.4% Viet Nam
China 18.2% China
United States of America 17.0% United States of America
Italy 7.5% Italy
Germany 5.3% Germany
Brazil 2.8% Brazil
Canada 1.8% Canada

Total:

128

Countries