"Tôi là một người trong tay không lấy một tấc sắt, trên mặt đất không có chỗ nào dừng chân. Chẳng qua mình là một thằng tay không, chân trắng, sức yếu, tài hèn lại đòi vật lộn với hùm beo có nanh dài, vuốt nhọn. Dù sao mặc lòng, tôi vẫn cứ hăng-hái đi tới. Tôi vẫn muốn đổ máu ra mua Tự-Do." ** Phan Bội Châu **

 

Những Bài-Học Dậy Con Của Tào-Tháo Thời Tam-Quốc

 

Sau hơn 4 trăm năm cai-trị ở Trung-Hoa (đây là thời-kỳ cực-thịnh của Trung-Hoa về kinh-tế và văn-hóa, cũng như chính-trị), Nhà Hán bị suy-tàn dần, không trung-hưng nổi.

           14hvhung --- nbh1            

Hình: Google     Tào-Tháo (Đóng phim)

Thời-kỳ Tam-Quốc là thời-kỳ nước Trung-Hoa đã bị chia làm ba. Phía bắc là Tào-Ngụy, đông gồm Đông-Ngô, và tâycó Thục. Một cách rõ-ràng, thời- kỳ này bắt-đầu vào năm 220 là khi nhà Ngụy được thành-lập và kết-thúc năm 280 khi Đông-Ngô sụp-đổ và nhà Tây-Tấn (266-316) thống-nhất nước Trung-Hoa (khởi-đầu là Tư-Mã-Viêm, con trai Tư-Mã-Chiêu, tức cháu-trai Tư-Mã-Ý). Nhưng, cũng có người lại cho rằng thời-kỳ này bắt-đầu năm 190 khi liên-minh chống Đổng-Trác được thành-lập (cuối thời Đông-Hán.) Giặc-giã nổi lên khắp-nơi (giặc Khăn-Vàng năm 194 của Hoàng-Cân), nông-dân đòi quyền-lợi, tranh-giành nhau từng thước đất, dân-chúng rất khổ-cực, điêu-đứng. Đến khi Tào-Hoán (Ngụy), Tôn-Hạo (Ngô) và Lưu-Thiện (Thục) suy-tàn, nước Trung-Hoa mới thống-nhất. Vua Lưu-Hiệp (tức vua Hán-Hiến-Đế) của Nhà Hán là vị vua cuối thời-kỳ này.

Đọc Tam-Quốc-Chí Diễn-Nghĩa của La-Quán-Trung, ai cũng biết Tào-Tháo (còn có tên là Tào-Mạnh-Đức hay Tào-A-Man) là tay đại gian-“Tào-Tháo là gian-hùng thời loạn”hùng dưới triều vua Hán, hay nói theo Lưu-Huyền-Đức (tự Lưu-Bị): , hay nói theo cách Hứa-Tử-Viễn (tự Hứa-Du), bạn nối-khố của Tào-Tháo: “Tào-Tháo là ông tổ của gian-hùng.” Tào-Tháo dùng nhiều mưu-mô xảo-quyệt, đa-nghi,khống-chế vua Hán (tức vua Lưu-Hiệp) làm theo ý mình.

Tuy Tào-Tháo chỉ là Thừa-Tướng, hay còn gọi Tể-Tướng, đôi-khi là Tướng-Quốc (giống như Tổng-Trưởng bây giờ, Chief Minister, (First ) / Prime Minister, Premier, President of the Government (Chủ-tịch Chính-phủ), President of the Council of Ministers (Chủ-tịch Hội-đồng Bộ-trưởng) nhưng quyền-hành của Tào-Tháo có thể sánh ngang với vua. Ở thời phong-kiến xa-xưa, vua có rất nhiều quyền-hành, tiền-hô hậu-ủng, muốn chém đầu ai cũng được (trảm). Vua có nhiều người kính-trọng, nếu không muốn nói là kinh-sợ. Vua là con Trời (Thiên-Tử), muốn gì được nấy.

Tào-Tháo đã gây-ra những điều-ác, nhưng công-bình mà nói, Tào-Tháo lại là người đã có nhiều công-lao trong việc dẹp loạn Khăn-Vàng của Hoàng-Cân và quốc-tặc Đổng-Trác.

Thời Tam-Quốc được La-Quán-Trung viết thành bộ lich-sử tiểu-thuyết Tam-Quốc-Chí vào thế-kỷ 14, đến nay tuy có nhiều “tam-sao thất-bản”, nhưng nói chung, vẫn giữ được “cái cốt-cách, thú-vị.” Đọc Tam-Quốc-Chí, người-ta rút-tỉa được những bài-học cần-thiết đi liền với đời-sống hằng ngày.

Sau khi giết hết người làm trong nhà ông bác La-Bá-Sa, Tào-Tháo nói với Trần-Công-Đài (tự Trần-Cung); “Thà ta hại người, chứ không để người hại ta.” Câu nói này khiến Trần-Công-Đài phải kinh-ngạc và, về sau bỏ theo Lữ-Bố. Lưu-Huyền-Đức nói ngược-lại: “Thà để người hại ta, chứ ta không hại người.” Viết thế để ta thấy ai gian-ác hơn ai.

Ngoài người vợ chính (chính-thất) họ Đinh, Tào-Tháo có 6 thiếp và gần 20 người đã là vợ của người khác và 25 người con trai (kể cả sống chết). Tào-Phi (tự Tử-Hòan) là con trai trưởng với bà Biện phu-nhân (sau là Vũ-Tuyên Hoàng-Hậu).

Tuy Tào-Tháo gian-hùng và quỉ quyệt, nhưng lại rất nghiêm-khắc trong vấn-đề dậy con cái. Khi chọn-lựa giữa Tào-Phi (con trai trưởng) và Tào-Thực (con trai thứ, tự là Tử-Kiến), khi mất (232), tên thụy là Tư, nên còn được gọi là Trần-Tư-Vương, một nhà thơ nổi-tiếng thời thời Kiến-An, ra làm vua, Tào-Tháo rất cặn-kẽ, kỹ-lưỡng. Tục-ngữ Việt-Nam có câu: “Con Vua lại được làm vua, con sãi ở chùa lại quét lá đa.” Người chắc-chắn được chọn làm vua sẽ là Tào-Phi theo kiểu “con vua lại được làm vua”, “cha truyền con nối.” Nhưng thực-tế, trước khi làm vua, Tào-Phi đã phải chịu nhiều thử-thách và dậy-dỗ rất cam-go của cha. Đọc Tam-Quốc-Chí Diễn-Nghĩa, mọi người đều biết khi lên làm vua, Tào-Phi có nhiều điểm hơn cha (mánh-lới hơn, quỷ-quyệt hơn, và cũng khôn-ngoan hơn). Có người cho rằng Tào-Tháo gian-hùng, vô-liêm-sỉ như vậy, dậy ai được. Đó cũng là ý-kiến cần suy-xét.

14hvhung --- nbh2

Hình: Google     Tào-Phi (Đóng phim)

Tào-Tháo muốn vị quân-vương tương-lai phải có tài-đức (giống như mình), phải thông-minh, thông-thạo binh-thư, có khí-phách, kiên-cường, có tài văn thơ, và phải có tình-nghĩa với thuộc-hạ.Tuân-Úc (tự Văn-Nhược), người cả đời theo cận-kề Tào-Tháo, nói với Tào-Phi rằng “Thừa-Tướng (Tào-Tháo) là người thông-minh, nếu không nhất thì cũng nhì trong thiên-hạ. Chỗ thứ hai còn bỏ-trống.” Và, có lần đã nói với Quan Trình-Dục (tự Trọng Đức) là: “Thừa-Tướng không bao giờ chịu nhận mình là sai cả, biết sai sẽ sửa dần, chứ nhất-định không nhận mình là sai.

Có hai lần Tào-Tháo (dù làm-bộ) cúi cột dây-giầy cho thuộc-hạ. Cả hai lần đó đều có sự chứng-kiến của Tào-Phi. Lần thứ nhất, Tào-Tháo cúi cột dây-giầy cho tướng Hứa-Chử giữa chốn ba-quân, lần thứ hai cho Quan-Vân-Trường (tự Quan-Vân), anh em kết-nghĩa với Lưu-Huyền-Đức (tự Lưu-Bị) khi Quan-Vân-Trường ra hàng Tào-Tháo để nghe-ngóng tin-tức anh mình và Trương-Dục-Đức (tự Trương-Phi).

Việc cột dây-giầy cho tướng-sĩ tuy giản-dị, nhưng nói lên “cái tình” của một vị thừa-tướng quyền-oai chức-trọng đối-với quân sĩ. Vị thừa-tướng đã phải “hạ-mình” cúi xuống đất làm cho Hứa-Chử và Quan-Vân-Trường cảm-động, suy-xét lại.

Một hôm, Tào-Tháo gọi Tào-Phi đến để điều-tra xem ai đã giết Tào-Xung, người có nhiều triển-vọng nối-dõi Tào-Tháo. Tào-Phi phải nói-dối là ra ngoài thành để gặp Tư-Mã-Ý. Hôm đó là sinh-nhật của Tư-Mã-Ý, Tào-Phi sợ ông ta tuổi-già cô-đơn. Tào-Phi nói-dối là đã biếu ông qùa nhân ngày sinh-nhật của ông. Nghe như vậy, Tào-Tháo gật-gù:

-Làm công-tử thỉnh-thoảng phải tình-nghĩa đối với thuộc-hạ.

Sử-sách còn nói là Tào-Tháo là Nhà Quân-Sự tài-ba.Quân-Sư Gia-Cát-Lượng (tự Khổng-Minh) phải nói với Lỗ-Túc (tự Tử-Kính): “Tào-Tháo dùng binh rất giỏi.” Vì vậy, Tào-Tháo thường để-tâm đến trình-độ dùng binh-thư của Tào-Phi. Một lần, ngay cả khi đau-đầu, Tào-Tháo cho gọi Tào-Phi và Tào-Thực đến, hỏi về binh-thư. “Các con phải ôn-luyện binh-thư mỗi ngày, không được xao-lãng.

Về một mặt nào, Tào-Tháo tự-nhận mình là người có “tình-nghĩa” với người khác. Một hôm, Tào-Tháo ngồi xử vụ quan Đổng-Thừa (con rể Đổng Trác). Đổng-Thừa chính là cha-vợ của Tào-Thào. Đổng-Thừa âm-mưu với lang-y Cát-Bình, định đánh thuốc-độc Tào-Tháo, bị tên người-làm Khánh-Đồng nghe-lén, nói lại với Tào-Tháo, nghĩ là Tào-Tháo sẽ trọng-thưởng. Tào-Tháo hỏi Khánh-Đồng: “Ông-chủ mày nói, mày là đứa đê-tiện vì dám thông-dâm với Thiếp của chủ và nghe-lén chuyện-riêng. Mày thấy có đúng không?” Sau khi đã xác-nhận là đúng, thay-vì

14hvhung --- nbh3

Hình: Google     Tào-Thực (Đóng phim)

thưởng-công, Tào-Tháo lại sai đem Khánh-Đồng ra chém, rồi thản-nhiên, nói với mọi người: “Tào-Tháo ta tuy ác, nhưng thưởng-phạt rất công-minh.” Lang-y Cát-Bình vừa sợ vừa giận, tự-tử chết.

Thực ra, Tào-Tháo cũng biết sức mạnh của “tình-nghĩa”. Có lần, Tào-Tháo tự-hỏi và trả-lời: “Tình-nghĩa là tình-nghĩa. Nó là vũ-khí giết người.”

Để hạ uy-tín của Lưu-Bị, có lần Tào-Tháo vênh-vang: “Gã Lưu-Bị này chỉ giả-nhân, giả-nghĩa.

Tào-Tháo là người trọng thơ-phú. Ông là nhà thơ tài-ba. Ông và hai con trai là Tào-Phi và Tào-Thực được gọi là Tam Tào, có công hình-thành một trào-lưu mới trong văn-học thời Hán mạt, gọi là Kiến-An Phong-Cốt. Một điểm này cho thấy Tào-Tháo là người chuộng văn-học. Ông rất mến Trần-Lâm (?-217) dù đã đả-kích mình nặng-nề. (Thoạt-tiên, Trần-Lâm theo Viên-Thiệu, đã làm một bài hịch nổi-tiếng mắng Tào-Tháo. Sau, nhờ văn-tài, Trần-Lâm được ông tha và phục-vụ dưới trướng ông.)

Năm Kiến-An 15 (210), ông cho xây Đài Đổng-Tước cao 57 trượng (20 mét), có trạm-trổ “rồng bay phượng múa”, giam-cầm các cung-phi, mỹ-nữ biết đàn ca múa hát. Cứ thỉnh-thoảng, Tào-Tháo tổ-chức lễ-hội, mời bá-quan văn-võ tới dự. Đúng hơn, đó là nơi Tào-Tháo kén-chọn nhân-tài cả về văn lẫn võ. Về thơ-phú, có Tào-Phi và Tào-Thực; về võ, có Tào-Chương. Tất cả đều là con của ông. Nhờ tài làm thơ, Tào-Thực được phong Bình-Nguyên-Hầu và nhờ tài cung nỏ, Tào-Chương được thưởng áo cẩm-bào của Thừa-Tướng. Tào-Tháo vẫn thường nói: “Một bài-văn hay ngang bằng mười vạn hùng-binh.”

Ngoài ra, Tào-Tháo còn là người trọng lòng can-đảm, trung-thành, khí-lược. Một lần, ông bắt được Hoàng-Khuê (một nhân-vật tưởng-tượng trong Tam-Quốc-Chí Diễn-Nghĩa) định làm phản. Hoàng-Khuê khai-man có Tào-Phi trợ-lực. Tào-Tháo lập-tức cho Hứa-Chử (tự là Trọng- Khang) gọi Tào-Phi đến tra-khảo. Lúc đó, Tào-Tháo đang chơi cờ với Tuân-Úc (tự Văn-Nhược). Tào-Phi quỳ, sợ-hãi. Đã được Tư-Mã-Ý “mớm” trước, Tào-Phi nhất-định “vu ngược” cho Tào-Thực. Trước khi Tào-Phi được dẫn đến, Tào-Tháo hỏi Tuân-Úc: “Khi ta chết, ai sẽ là người nối-nghiệp ta?” Tuân-Úc trả-lời là Tào-Phi. Tào-Tháo nói: “Vậy thì, hãy giải nó đến đây.

Khi Tào-Phi đến, Tào-Tháo bắt-đầu tra-hỏi. “Con có bao-giờ liên-lạc với Hoàng-Khuê không?

Không, không bao-giờ.

Tào-Tháo rớm nước mắt, nói: “Con người khó tránh khỏi lầm-lẫn. Ngay cả ta đây cũng vậy. Con sai, cứ nói. Ta sẽ tha-thứ.

Sau nửa ngày Tào-Phi vẫn một mực nói như cũ. Biết là “dỗ ngon, dỗ ngọt” Tào-Phi không có kết-quả, Tào-Tháo đổi “chính-sách.” Ông gọi Tào-Phi đến ngồi trước bàn cờ. “Ta bốc quân-cờ. Nếu là lẻ: con thắng; nếu chẵn: con thua.” Tào-Phi bằng lòng.Tào-Tháo điềm-nhiên bốc, trong khi Tào-Phi, vì sợ quá, nắm hai bàn-tay đến rướm máu.

Tào-Tháo bốc ra bẩy quân, xem việc rút thăm là đúng. “Con ta không nói-dối ta.”, Tào-Tháo nói.

Xong "việc" này, Tào-Phi thưởng Tư-Mã-Ý 5 trăm lượng vàng. Ngoài ra, còn có tơ-lụa.

Trước khi chết, trước mặt bá-quan, Tào-Tháo trăn-trối: “Cô (Ta) tung-hoành trong thiên-hạ hơn ba mươi năm, bao-nhiêu kẻ cường-bạo trừ sạch cả rồi, ngoại-trừ Tôn-Quyền ở Giang-Đông và Lưu-Bị ở Tây-Thục. Nay cô bệnh, không bàn được nhiều nữa, chỉ đem việc nhà nhờ-cậy cácngươi thôi. Con trưởng cô là Tào-Ngang do Lưu-Thị sinh ra, chẳng may mất sớm ở Uyển-Thành. Biện-Thị sinh được bốn người con là Phi, Chương, Thực, Hùng. Từ xưa đến nay, cô yêu con thứ ba là Thực, nhưng nó hay huênh-hoang, không được thực-thà, lại rượu-chè, cho nên không lập làm thế-tử. Thằng thứ hai là Chương, có khỏe mà chẳng có khôn, thằng thứ tư là Hùng thì lắm bệnh, khó thọ. Chỉ có con trưởng là Phi, bụng thành-thực, kính-cẩn, có-thể nối-nghiệp cô. Các người nên giúp nó."

Sau cùng, ông nói: “có thể những việc ta làm là sai, nhưng ta vẫn là ta.”

Ở đây, cần định-nghĩa một số danh-từ cho dễ hiểu.Thái-tử (Hoàng-thái-tử hay Hoàng-tử) Chư-hầu gọi là Thế-tử) là người chính-thức được chọn nối ngôi vua (Thiên-tử). Trong hầu-hết các nước trên thế-giới, người được chọn kế-vị đều là nam-giới, thường là con-trai trưởng của vua. Về tính-chất, Thái-tử cũng như Thế-tử. Về chức danh, thái-tử cao hơn thế tử.

Ở miền Nam Việt-Nam trước đây có nhóm danh-từ “Công-tử Bạc-Liêu, công-tử Cổ-Cò”” để chỉ các công-tử, con nhà giàu ở tỉnh Bạc-Liêu, trong thời-kỳ Pháp-thuộc. Khi ấy, các đại điền-chủ, hào-phú, quyền-quý thường cho con lên Sài-Gòn học ở các trường Pháp, thậm chí du học bên Pháp. Phần nhiều các công-tử này thường ăn chơi, bỏ học-hành. Ngày nay, “Công-tử Bạc-Liêu” trở-thành một nhóm từ chỉ những người trẻ-tuổi ngông-nghênh, ăn chơi, tiêu tiền như nước.

Hoàng-tử là con của vua. Thông-thường, một trong số hoàng-tử sẽ được chọn là thái-tử để nối ngôi. Vương tử là con của Quốc vương hoặc con của người được vua tặng tước vương-gia. Tuy-nhiên ngày-nay, người ta dùng từ “hoàng-tử” để gọi con trai vua nói chung, dù nhà vua xưng Đế (Emperor) hay xưng Vương (King).ỞChâu Âu, con trai hay cháu của thái-tử cũng được phong hoàng-tử.

Nói xong, Tào-Tháo nằm ra giường, chết, năm Kiến-An 25 (220), thọ 66 tuổi. Tào-Phi ở ngôi vua sáu năm, chết vì bệnh, thọ 40 tuổi (187-226), con là Tào-Duệ (tự Nguyên-Trọng) lên thay, thọ 35 tuổi. Theo sử-sách, Tào-Thực sống một cuộc-đời khốn-đốn vì bị Tào-Phi và Tào-Duệ theo ám-hại. Tào-Thực sống 40 năm (192-232).

 

 

Hà-Việt-Hùng

 

Tham-Khảo

Tam-Quốc-Chí Diễn-Nghĩa, bộ 8 tập, in năm 1969, Tử-Vi-Lang dịch, Ngôn-Luận xuất-bản.

Thống-Kê Vào Làng

Viet Nam 29.5% Viet Nam
China 20.7% China
Singapore 18.6% Singapore
United States of America 13.8% United States of America
Italy 5.5% Italy
Germany 3.5% Germany
Brazil 1.9% Brazil
Canada 1.3% Canada

Total:

132

Countries