Không Thể
Không gian chìm đắm trong những áng mây mong manh, bay là đà lưng chừng sườn đồi vây quanh khu phố núi. Trước khi bước vào mùa xuân, tiết trời thay đổi bất thường.
Tiết trời lạnh và nóng thay đổi như chong chóng, tuy cùng một ngày.
Tiếng mưa rơi lách tách bên cửa sổ lắng đọng những giọt mưa lớn nhỏ đang cố bám víu vào khung kiếng, run rẩy lo sợ bị rơi rớt vỡ tan. Dưới ánh vàng leo lét của ngọn đèn đường lan tỏa yếu ớt, cho tôi thấy cái óng ả lung linh của dòng nước hiền hòa, đang lững lờ tuôn chảy dịu êm theo hai bên vỉa hè vắng lặng.
Những chiếc lá vàng khô rơi rớt còn sót lại đâu đó trên cành xơ xác, cũng buông xuôi cuộc đời trôi theo dòng nước lạnh lùng, đi vào cõi hư vô. Đời người được ví von như thân phận mong manh của một chiếc lá.
Lá non mấp mé từ các nách cành, ngày ngày nũng nịu uống hạt nước ngọt ngào từ thiên đỉnh, và luôn mè nheo hít thở giọt nắng mật ong. Nắng mưa mân mê phiến mỏng, cho lá trổ dáng đầy đặn với muôn hình thể lạ lẫm.
Trải qua tháng ngày trọn vẹn dung nhan, kiêu sa khoe sắc hương trong đoạn đời xinh đẹp nhất của mình. Thời gian vô hình trong mắt thế nhân. Nhưng bàn tay mỹ thuật thích đùa giỡn với sắc màu tươi tắn, cũng như bao nét héo úa tàn phai.
Lá và con người đều chịu ảnh hưởng bởi nét cay nghiệt này. Sau bao năm bôn ba trưởng thành, chân chạm chông gai. Cả hai đều đìu hiu bước đến khoảnh khắc buồn tênh. Tận cùng của một kiếp đời là trở về với cát bụi.
Đây là định luật của đất trời. Lá và người không thể nào cởi áo trần gian để sống ngàn năm.
Lá xanh ca hát trên cành
Mưa rơi từng hạt long lanh dịu dàng
Mưa rơi tô điểm dung nhan
Lá càng xinh đẹp theo làn gió lay
*
Một ngày lá phải tàn phai
Cuống gầy héo hắt, lá bay lìa cành
Cành buồn ủ rũ năm canh
Sương rơi dày đặc vắng tanh... đêm buồn
Bạch Liên
APRIL 7 - 2026













