"Tôi là một người trong tay không lấy một tấc sắt, trên mặt đất không có chỗ nào dừng chân. Chẳng qua mình là một thằng tay không, chân trắng, sức yếu, tài hèn lại đòi vật lộn với hùm beo có nanh dài, vuốt nhọn. Dù sao mặc lòng, tôi vẫn cứ hăng-hái đi tới. Tôi vẫn muốn đổ máu ra mua Tự-Do." ** Phan Bội Châu **

 

 

Ngưỡng-Cửa Mẹ Tôi Chờ

 

Ngưỡng-cửa đó, Mẹ tôi hay đứng đợi

chờ tôi về, từ thuở rất xa-xưa

bao năm rồi—thời-gian sao cay-nghiệt

vẫn hững-hờ với Mẹ, nắng rồi mưa.

 

Mắt Mẹ mờ, làm sao Mẹ vá-víu

hộ cho con chiếc áo ngả mầu tang

chiếc áo con may bằng bao-cát cũ

vô-tình đào được dưới đất, “còn sang…”

 

Gia-tài của con chỉ có gô*, cóng

và tình-yêu Mẹ bát-ngát, bao-la.

Con sẽ về, Mẹ ơi, đừng trông-ngóng.

dù mịt-mờ ai đứng ở nơi xa.

 

Con biết mái-nhà có nhiều chỗ giột

cần con leo lên sửa-chữa mùa mưa

nhưng Mẹ ơi, làm sao con về được

khi “nó” tựa như là một giấc-mơ.

 

Khi ngày trở-về không ai hẹn trước

con biết làm gì giết chết thời-gian?

con biết làm gì với bao hẹn-ước

thôi thì Tết này…như bọt nước tan.

 

Lại thêm một lần con không về được

biết nói làm sao với Mẹ bây-giờ?

chắc Mẹ cũng biết là con nói-dối

con sẽ về nhà. Thôi, Mẹ khỏi chờ.

 

Hà-Việt-Hùng

*gô= lon Guigoz, sữa-bột Hòa-Lan hay Pháp, làm bằng nhôm, dùng để đựng cơm, bo-bo hay những thứ lặt-vặt.

 

 

Thống-Kê Vào Làng

Viet Nam 26.9% Viet Nam
China 25.6% China
Singapore 16.8% Singapore
United States of America 12.9% United States of America
Italy 5.2% Italy
Germany 3.1% Germany
Brazil 2.0% Brazil
Canada 1.2% Canada

Total:

136

Countries