"Tôi là một người trong tay không lấy một tấc sắt, trên mặt đất không có chỗ nào dừng chân. Chẳng qua mình là một thằng tay không, chân trắng, sức yếu, tài hèn lại đòi vật lộn với hùm beo có nanh dài, vuốt nhọn. Dù sao mặc lòng, tôi vẫn cứ hăng-hái đi tới. Tôi vẫn muốn đổ máu ra mua Tự-Do." ** Phan Bội Châu **

 

Gió Lay Mẹ Về

 Tặng  bạn tôi,những người mất mẹ.
 

Mẹ ta là tiếng nôi đưa

Bên  cây vú sữa sớm trưa thẩm màu

Thương con tay vỗ vào nhau

Có con muỗi nhỏ ra màu đỏ tươi

Cười xua cái rét run người

Vòng ôm con ấm, vòng ngoài lạnh lưng

Mẹ ta khoai sắn đã từng

Hạt cơm lấp lánh dành chừng cho con

Tháng ba nắng đốt ruộng đồng

Nắng chia cho mẹ lưng còng nhiều hơn

Mùa xuân áo mẹ vai sờn

Vết chai thành đá dày lên tháng ngày

Duyên tình con lỡ rẽ hai

Hiện lên trán mẹ thêm vài vết nhăn

Xưa tre lớn bởi đọt măng

Nay con già bởi nhọc nhằn mẹ ơi!

Gió lay từ đất lên trời

Làm sao mẹ biết con ngồi ở đây

Phải chi có một bông nhài

Để trên mộ mẹ rồi cài áo con. 

Sài Gòn tháng hai 2013.

Phan Thanh Cương

 

 

 

 

 

 

 

Thống-Kê Vào Làng

Viet Nam 29.5% Viet Nam
China 20.4% China
Singapore 19.0% Singapore
United States of America 13.5% United States of America
Italy 5.6% Italy
Germany 3.7% Germany
Brazil 1.9% Brazil
Canada 1.3% Canada

Total:

132

Countries